
Mất thị lực thay đổi cuộc sống hàng ngày và nhu cầu của những người bị ảnh hưởng như thế nào
Mất thị lực ảnh hưởng đến hàng triệu người trên khắp thế giới, tác động sâu sắc đến cách họ sống và tương tác với môi trường xung quanh. Một phân tích gần đây được thực hiện với 763 người từ 61 quốc gia đã tiết lộ những thách thức cụ thể mà họ phải đối mặt hàng ngày. Kết quả cho thấy những khó khăn không chỉ giới hạn ở thị lực, mà còn mở rộng đến các khía cạnh cảm xúc, xã hội và thực tiễn thường ít được biết đến.
Những người tham gia đã nhấn mạnh tác động lớn của mất thị lực đến trạng thái cảm xúc của họ. Nhiều người mô tả sự giảm sút lòng tự tin, mệt mỏi tăng cao và cảm giác lo lắng hoặc buồn bã. Những rối loạn tâm lý này một phần được giải thích bởi nỗ lực liên tục cần thiết để bù đắp khiếm khuyết, điều này có thể làm kiệt sức cả về tinh thần lẫn thể chất. Các hoạt động hàng ngày, như di chuyển, nấu ăn hoặc nhận diện khuôn mặt, trở thành nguồn gây căng thẳng và đòi hỏi nhiều thời gian và năng lượng hơn.
Giải trí, di chuyển và việc làm là những lĩnh vực bị ảnh hưởng nhiều nhất. Nhiều người gặp khó khăn trong việc tham gia các hoạt động giải trí, sử dụng phương tiện giao thông công cộng hoặc duy trì công việc. Khả năng di chuyển bị hạn chế và những trở ngại trong không gian công cộng làm giảm sự tự lập và khả năng tiếp cận cuộc sống xã hội của họ. Mối quan hệ với người khác cũng bị ảnh hưởng, vì giao tiếp phi ngôn ngữ, như biểu cảm khuôn mặt hoặc cử chỉ, trở nên khó khăn trong việc giải thích.
Môi trường đóng một vai trò quan trọng trong việc thích nghi với những thách thức này. Sự hỗ trợ từ gia đình và người thân được chứng minh là rất cần thiết để vượt qua những trở ngại hàng ngày. Công nghệ, như điện thoại thông minh hoặc các thiết bị hỗ trợ, cũng là những công cụ quý giá. Chúng giúp thuận tiện hóa các công việc thường ngày, tiếp cận thông tin và duy trì kết nối với thế giới. Tuy nhiên, khả năng tiếp cận những nguồn lực này khác nhau tùy theo khu vực và hoàn cảnh kinh tế-xã hội.
Những khác biệt văn hóa cũng ảnh hưởng đến cách mọi người sống với khiếm khuyết của mình. Ở một số nơi trên thế giới, trọng tâm được đặt vào hỗ trợ xã hội và gia đình, trong khi ở những nơi khác, mối quan tâm lại tập trung nhiều hơn vào sức khỏe tâm thần hoặc khả năng tiếp cận dịch vụ chăm sóc y tế. Những biến thể này cho thấy không có giải pháp phổ quát, mà cần phải điều chỉnh các biện pháp phù hợp với nhu cầu cụ thể của mỗi cá nhân và cộng đồng.
Nghiên cứu này làm nổi bật sự cần thiết phải tái cấu trúc các hệ thống hỗ trợ. Một cách tiếp cận toàn diện, xem xét cả khía cạnh y tế, tâm lý và môi trường, là điều không thể thiếu. Nó cần bao gồm các giải pháp cá nhân hóa, như đào tạo sử dụng công nghệ, hỗ trợ tâm lý hoặc cải tạo đô thị dễ tiếp cận hơn. Mục tiêu là cho phép mỗi người sống với phẩm giá và tự lập, mặc dù những hạn chế do mất thị lực gây ra.
Crédits
Étude source
DOI : https://doi.org/10.1007/s44402-026-00031-5
Titre : Development of the International Classification of Functioning, Disability and Health Core Set for Vision Loss: Insights From the Lived Experience of People With Vision Loss
Revue : Ophthalmic and Physiological Optics
Éditeur : Springer Science and Business Media LLC
Auteurs : Lorenzo Billiet; Hilde P. A. van der Aa; Dominique Van de Velde; Ferhat Esatbeyoglu; Raba Thapa; Vijaya K. Gothwal; Stijn De Baets; Ruth M. A. van Nispen